Chỉ có mình em

Hồi mới hòa bình khoảng những năm 1975 nhà cửa còn thưa thớt, cây cối um tùm rậm rạp. Trên con đường từ Tho Mo về Mỹ Quý Tây rất vắng vẻ, cây cối mộc um tùm. Đi ngang khúc đường này ai ai cũng rùng mình bởi hơi lạnh rợn xương sống và nghe nói nơi đó hồi chiến tranh rất nhiều người chết. Ông Tám đi làm ruộng ở Cóc Rinh cách đó khoảng 3 cây số, do lay hoay nhổ cỏ đến tận trời lặng mà vẫn không hay.

Đến 7 giờ tối mới xong việc ông Tám đạp chiếc xe cọc cạch đi về. Đi gần đến đoạn đường từ Tho Mo về Mỹ Quý Tây thì Ông Tám nhớ lại việc người ta thường bàn tán rằng đoạn đường này có nhiều ma, nên ông cũng nghe ớn lạnh xương sống.

Khi ông đạp xe đến đầu đọan đường này thì có một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặt áo trắng quần nâu sậm xin được đi nhờ xe. Có người đi chung và trò chuyện nên ông cũng bớt sợ. Hai người nói chuyện rất vui vẻ. Tuy nhiên có vẻ cả 2 vẫn có cảm giác ớn lạnh xung quanh. Ông Tám liền hỏi:

Tôi nghe nói ở đây ma nhiều lắm phải không chú em?

Người ngồi sau vì muốn động viên ông Tám nên bình tĩnh trả lời:

Đâu có nhiều đâu bác, ở đây chỉ có mình em thôi à.


Xem thêm:

Phòng trọ
Taxi lúc nữa đêm
Giấy tờ tùy thân